kèo mu và chelsea

kèo mu và chelsea

kèoMãn thành tẫn thị hổ uy thanh.” vàLý Cáp cười lạnh: "Hiềm khó ăn ư? Vậy cứ để cho nàng ta đói đi, sẽ có lúc nàng đòi ăn." kèoLý Cáp nhanh chóng cới sạch quần áo trên người hắn. Hắn ôm sát cơ thể mỹ nhân vào người, cảm nhận được da thịt mềm mại, trơn mịn đang cọ sát phía dưới. vàAhưm, hoàng thượng a, "thánh chỉ" của ngài thật sự quá thô, quá mạnh, thiếp thân thật thoải mái, thật khoái hoạt a! muLý Cáp trầm mặc, không thể phủ nhận được, những lời tỷ tỷ nói đúng là không sai, hắn đối với những thứ mình yêu thích có ham muốn chiếm hữu mãnh liệt, loại chiếm hữu này khiến cho hắn trở lên bá đạo và mẫn cảm. Không cho phép bất kỳ ai cùng hưởng thứ mà mình yêu thích, cho là nghĩ cũng không được.

  chelsea Tất cả các đạo quân trong quân doanh đều chạy đến ngoại thành, chỉ có Lý Cáp cùng Trương Tề mang theo bọn vệ quân tiếp tục dọc theo quan đạo hướng tới Hỗ Dương thành mà đi. muCòn có Nguyệt Nhi, cho dù ngươi không ở bên cạnh, nàng cũng không quên mỗi đêm làm cho ngươi y phục, lúc nào cũng có kim chỉ nơi tay. Lần này cũng vậy, nàng nhờ ta mang đến cho ngươi vài món trang phục hè thu cùng thu y. Nàng nha, làm quần áo cho người chẳng mấy chất đầy phòng nàng. chelsea Lý Cáp lúc này chuẩn bị kể chuyện xưa cho các nàng nhưng mà hắn biết kể chuyện gì đây? Thôi thì kể Thủy Hử, một trong tứ đại danh tác kiếp trước vậy. Chúng nữ vốn thích nhất nghe hắn kể chuyện xưa, sẵn sàng ngồi nghe mấy canh giờ liên tục cũng được, nghe chăm chú đến nỗi Tử Nghiên quên luôn cả giờ nấu cơm. Lý Cáp thấy các nàng thích nghe chuyện như vậy thì chẳng cần hắn phải gọi mọi người tập trung, tự các nàng sẽ mò đến đông đủ. Hắn đem tất tật những kịch bản truyền hình, điện ảnh, tiểu thuyết trong cái trí nhớ bã đậu của hắn kể ra…Hắn rất cố gắng câu kéo tình tiết những câu chuyện nhạt nhẽo như thằng tác giả truyện này vậy, xem ra cũng là một phương pháp bồi dưỡng tình cảm với mọi người rất tốt. muTốt lắm! Tốt lắm! Đừng có khóc, tài nghệ của ngươi công tử rất thưởng thức đó. Tội của Vương gia các người có thể tha nhưng tội của Vương Phong không thể miễn. vàMạch Đông Khoan nhìn qua tình trạng của thiếu nữ, nói:

  vàChớp nháy lia lịa trong màn đêm chiếu sáng chân trời như ban ngày, ngay sau đó sấm rền chấn động mặt đất. kèoHừ, nhỏ giọng một chút. vàLý thái sư vẫn không buồn ngước mắt lên, bưng chén trà bên cạnh lên nhấp một ngụm không nhanh không chậm nói. kèoHay lắm a, may mà là xú nữ, xuống tay cũng không cần ngại, nếu chẳng may mà là một nữ nhân xinh đẹp thì có phải hay không nên thương hoa tiếc ngọc một chút... Ách, sắc tâm nặng quá rồi. chelsea Triển Mặc ăn nói cũng phải có giới hạn của nó! Hay hôm nay người tới đây để gây rối?!

  muTheo cô bé đi vào hang động kia, bốn phía lập tức phát sáng lên. Đây là một gian băng thất thật lớn, ước chừng có thể chứa được mấy trăm người. Bốn vách tường đều là mặt băng bóng loáng, còn có mười mấy cái đài băng, trên mỗi đài băng đều có một quả cầu ánh sáng to cỡ bàn tay, tỏa ra ánh sáng trắng nhu hòa, soi rọi những thứ bên trong. Nhưng kỳ quái chính là, nhiệt độ trong băng thất lại không phải là quá thấp, cảm giác vừa đủ thoải mái. chelsea Là muội muội thật mà…thôi không nói với các ngươi nữa. muLý Cáp nhìn tên công tử bên kia rồi cười nói: chelsea Lý Cáp vội vàng nắm chặc tay Thiên Thiên, vừa vuốt mái tóc của nàng vừa an ủi: "Không có việc gì, không có việc gì, có ta ở đây, bọn họ sẽ không tổn thương được ngươi. Ta bảo vệ ngươi, bảo vệ ngươi...." kèoLà khói trắng?